Vương Ngạn đặt điện thoại xuống, không thèm nhìn thêm nữa. Hắn biết, Cơn ác mộng này bây giờ mới thực sự bắt đầu.
"Cứ lục soát khu vực bên ngoài các căn phòng ở tầng một trước đã..."
Hắn lẩm bẩm một câu, rồi tự động đi sang một bên, bắt đầu quan sát và lục lọi từng thứ một. Hành động tưởng chừng như ruồi mất đầu này, đối với hắn lại là một quy trình bắt buộc trong Cơn ác mộng hiện tại.
Về phần quy tắc mà hắn đang suy đoán trong đầu, thực ra chính hắn cũng chẳng dám chắc là đúng hay sai, hoặc liệu đó đã là toàn bộ quy tắc hay chưa. Thế nên, càng khỏi phải bàn đến chuyện dùng lời lẽ cụ thể để diễn tả nó ra.




